Từ Phượng Niên hỏi: “Triệu Chú, năm đó sao ngươi lại thành ăn mày? Ta nhớ lúc đó mấy vị long tử long tôn tuy sống những ngày nơm nớp lo sợ, nhưng ít ra cũng không lo cơm áo.”
Triệu Chú ném bình rượu rỗng vào hồ, xoa xoa má, cười tủm tỉm nói: “Một lời khó nói hết. Dù sao thì bây giờ mấy đệ đệ của ta chắc chắn đều thầm nghĩ, năm đó sao đại ca ta không chết đói ở Đan Đồng quan.”




